NGUYỄN THẾ VINH LÀ AI?

Thân chào tất cả mọi người!

Nguyễn Thế Vinh là ai? Là chàng trai đến từ mảnh đất duyên hải miền trung nắng và gió, Thành Phố Tuy Hòa, Tỉnh Phú Yên; nơi mà có lẽ khi được gọi bằng một cái tên điện ảnh Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh thì ai cũng biết. Nơi tôi sống ngày đó, Tổ 8 – KP Nguyễn Thái Học – TP Tuy Hòa – Tỉnh Phú Yên, nơi đây đa số các gia đình đều làm nông nghiệp. Cuộc sống của những người dân nơi đây chân chất mộc mạt, nhưng cái nghèo cái đói vẫn mãi bám đuổi theo họ, trong đó có gia đình tôi.

Từ nhỏ tôi đã sớm nhận ra một điều phải nỗ lực học tập để có thể thoát nghèo, trong tâm trí của một cậu bé non nớt ngày đó đã dần hình thành một con đường đi cho cuộc đời mình sau này. Ngày đó, tuy gia đình tôi làm nông nghiệp, nhưng bản thân tôi, chị và em trai đều không hề biết về nghề nông. Điều này chắc mọi người thấy có gì đó sai sai!

Khác với các gia đình khác, ba mẹ  tôi nghèo nhưng luôn gieo trong đầu 3 chúng tôi, hãy nhìn ba má mà xem, làm nông vất vả lắm, các con cố gắng học, sau này kiếm việc ổn định mà làm. Ba chị em tôi chỉ phụ ba mẹ những công việc nhẹ nhàng, còn lại hầu như chúng tôi không phải làm các công việc của một gia đình thuần nông.

Tuy quê tôi làm nông, nhưng mỗi gia đình chỉ có vài sào đất, quanh năm cũng chỉ trồng lúa, trồng rau muống, sau này thì có thêm trồng dưa hấu. Thu nhập của các gia đình nơi đây phải nói là chạy ăn từng bữa, thiếu trước hụt sau. Gia đình tôi cũng không ngoại lệ; nhưng một phần cơ duyên, bố mẹ tôi trồng rau  má vì có gì hàng xóm bên ngoại thu mua. Phải nói rằng những cọng rau má đã giúp chị em tôi khôn lớn  và trưởng thành.

Nói như vậy không có nghĩa là trồng rau má là sướng hơn những hộ khác, tôi còn nhớ để kịp phiên chợ sáng, bố mẹ tôi thường phải dậy 1,2 giờ sáng để cắt rau. Không những vậy, lúc đắt giá, rau có xấu mấy bán sao cũng được, nhưng những lúc ế, 500 đồng/kg mà không ai thèm mua.

Gia đình tôi phải cắt về nhà cả 100kg mỗi ngày để nhặt những lá úa, lá sâu bỏ đi, nhiều khi ngồi nhặt rau đến 22h00 tối để chỉ bán được vài chục nghìn những lúc như vậy. Còn những mùa nước lũ, rau nhà tôi cũng như những gia đình khác là mất trắng theo dòng nước lũ. Cứ qua mỗi mùa mưa lũ, bố mẹ tôi lại phải vất vả cấy lại những luống rau ấy.

Có lẽ hằng ngày tôi chứng kiến sự vất vả của bố mẹ mình, sự khổ cực của nghề nông nên trong tôi đã định hướng cố gắng học để có thể vào saigon, có thể giúp tôi có được công việc ổn định và ở lại saigon sinh sống, tạo lập được một sự nghiệp cho mình.

Năm 2008, thi xong môn cuối cùng của kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, tối đó tôi lên xe vào TP. Hồ Chí Minh để luyện thi đại học. Ngày đó, tôi chọn thi ngành công nghệ kỹ thuật oto, và đậu vào trường Cao Đẳng Kỹ Thuật Lý Tự Trọng. Bởi ngành này lúc đó được xem là ngành hot. 

Cao Đẳng Kỹ Thuật Lý Tự Trọng là ngôi trường tôi luôn luôn tự hào, luôn luôn biết ơn các Thầy Cô của trường, luôn tận tâm với những sinh viên của mình. Và một điều nữa, cũng nhờ học phí của trường rất rẻ nên giúp ích cho tôi rất nhiều để có thể tốt nghiệp được.

Năm 2011, Tôi Tốt nghiệp ra trường, cũng giống bao nhiêu sinh viên khác, tôi cũng sách hồ sơ xin việc làm với mong muốn được làm đúng ngành nghề mình đã được học, được đào tạo. 3 tháng ròng với không biết bao nhiêu bộ hồ sơ, được gửi, được tôi nộp  vào các nơi tuyển nhân viên kỹ thuật oto nhưng không có kết quả. Cuối cùng vì cơm áo gạo tiền, vì không thể là gánh nặng với bố mẹ nên tôi xin vào làm cho công ty dược.

5 năm trong môi trường công ty dược, công ty cũng đào tạo giúp tôi nâng cao được về chuyên môn kỹ thuật và các kỹ năng khác trong việc. Cũng trong thời gian này, trong tôi với khát vọng kinh doanh ngày càng sôi sục và cháy bỏng dần dần lớn lên. Năm 2015, tôi kết hôn với vợ mình, Hồ Thị Lập. Lúc này đây, trong tôi với khát vọng  doanh đã sôi trào, đã ấp ủ từ lâu. Sau khi lo xong cưới hỏi, tôi chọn kinh doanh thời trang nữ cho việc khởi nghiệp của mình.

Thời gian đầu, 2 vợ chồng bôn ba khắp các chợ sỉ, cửa hàng sỉ để tìm nguồn hàng, tìm mẫu mã sản phẩm đẹp, chất lượng. Khi nhập số hàng gần 30 triệu, vợ chồng tôi bắt đầu tự chụp hình đăng facebook cá nhân, lập fanpage, để bán. Vì 2 vợ chồng chưa nghỉ việc nên chúng tôi chọn bán online để bắt đầu công việc kinh doanh.

Sau một thời gian, việc kinh doanh không khả thi với phương án online, bởi lúc này tôi nhận ra, mình yếu và thiếu kiến thức trong lĩnh vực marketing online. Trong quá trình đó, tôi đổi phương án, sau giờ làm, 2 vợ chồng tôi vác hàng ra vỉa hè bán ban đêm, đồng thời để giải quyết vấn đề, tôi tự tìm hiểu về marketing online, tự học về chạy quảng cáo…, nhưng không ăn thua. Tôi tiếp tục đăng ký các lớp học có phí về marketing online với mục đích mình có thể giải quyết vấn đề cho shop thời trang online của tôi.

Đến giữa năm 2016, vợ tôi có bầu, việc kinh doanh thời trang lúc đó tôi tạm gác lại để chăm lo cho vợ, và bắt đầu một kế hoạch mới. Đầu 2017, Tôi góp vốn và trở thành cổ đông sáng lập công ty với lĩnh vực hoạt động là share chỗ ngồi văn phòng và ship hàng online.

Ngày 14/2/2017, Con gái tôi chào đời trong niềm vui và hạnh phúc của gia đình. Sau khi sắp xếp cho vợ về quên ngoại ở cữ và nuôi con, đến tháng 4 tôi chính thức nghỉ công ty dược, nơi mà tôi 5 năm gắn bó. Một bước ngoặc lớn trong cuộc đời mình, bởi tôi hiểu rằng muốn thực hiện mơ ước của mình, khát vọng của mình, tôi phải làm điều gì đó đột phá, mới mẻ.

Tôi về công ty mình góp vốn, phụ trách điều hành mảng ship của công ty. Thời gian đầu, chúng tôi thử nghiệm, chạy thử và test hệ thống đặt hàng, nhận hàng và giao cho khách, đây có thể nói là thời gian đầy vất vả. Khi đưa hệ thống vào hoạt động, cứ ngỡ mọi việc sẽ ổn định. Nhưng lúc này hàng loạt các vấn đề lại nảy sinh về nhân sự, về tài chính, về khách hàng…Và chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, tôi không còn khả năng tài chính để tiếp tục duy trì công ty, và tôi chính thức rút khỏi công ty.

Qua sự việc trên, tôi rút ra nhiều bài học cho bản thân mình trong con đường kinh doanh mà tôi đã chọn. Và bây giờ nhìn lại, đây có lẽ là một may mắn cho bản thân mình, bởi nó giúp cho tôi nhận ra nhiều điều, giúp cho tôi biết được mình còn thiếu, còn yếu nhiều kỹ năng mà một người lãnh đạo, một người chủ cần có. Quan trọng hơn, tôi nhận thấy đây là một tín hiệu nhắc nhở mình, đòi hỏi mình không ngừng học tập, trau dồi kiến thức, rèn luyện  kỹ năng để  hoàn thiện hơn, để phát triển trong tương lai.

Sau khi rời công ty do mình góp vốn, tôi bén duyên với bất động sản. Và tôi nhận thấy một điều bất động sản dạy tôi nhiều thứ, đòi hỏi ở tôi nhiều kỹ năng, kiến thức; và bất động sản mang đến sự nhiệt huyết và đam mê, một công việc cho tôi nhiều cảm xúc chưa bao giờ tôi trải qua trước đây.

Hiện nay, tôi đang khởi nghiệp lại với nghề môi giới bất động sản. Và trên con đường này, tôi đã đang có những mục tiêu ngắn hạn, dài hạn mà tôi sẽ đạt được trong tương lai. Và tôi nỗ lực mỗi ngày để đào tạo bản thân nâng cao kỹ năng, nâng cao năng lực kinh doanh của bản thân mỗi ngày.

Tôi cũng không quên, kinh doanh phải trao giá trị đến cho cộng đồng, điều mà tôi có thể làm được hiện tại, tôi chia sẻ kiến thức về bất động sản đến những ai cần qua website: https://batdongsanvungven.com . Đây là trang web tôi chia sẻ nhiều kiến thức cho cộng đồng, chứa đựng nhiều tâm huyết của bản thân tôi.

Đó là tôi, là Nguyễn Thế Vinh với những gì đã trải qua, và những mục tiêu, những kế hoạch kinh doanh của những năm tiếp theo.

About nguyenthevinh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *