NGƯỜI PHỤ NỮ TÔI YÊU LÀ VỢ TÔI – HỒ THỊ LẬP

Các bạn nghĩ thế nào về người phụ nữ của cuộc  đời mình! Đối với tôi vợ mình là người tuyệt vời! Có thể mọi người nói rằng thằng cha này ba sạo, nịnh vợ hết sức. Đúng vậy, bạn hoàn toàn đúng, bởi vợ tôi xứng đáng được như vậy! Và cũng có thể bạn chưa biết tính tôi, một người nóng tính, và hiếm khi tôi nói được lời ngọt ngào với người khác, và vợ tôi cũng không ngoại lệ.

Nhưng bấy nhiêu đấy cũng không thể nói hết về vợ tôi được. Các bạn biết không, sở dĩ tôi có thể viết nên những dòng này, bởi có nguyên nhân của nó!

Ngày xưa có một chàng kỹ thuật trẻ mải mê công việc nên tăng ca ở lại công ty. Tất nhiên, đó là lúc làm việc thôi, chứ sau giờ làm là những bữa tiệc lai rai cùng các chiến hữu và đồng nghiệp. Cũng trong thời gian này, tôi được một người anh trong công ty quý mến làm mai cho một bạn kế toán của công ty gần đó.

Mới đầu, chàng trai ấy cũng điện thoại nói chuyện làm quen. Cũng nhờ được ông anh PA trước nên việc bước đầu nói chuyện làm quen với bạn nữ ấy cũng tương đối, không gặp rào cản quá lớn. Mà cũng lạ, qua những lần nói chuyện không đầu không đuôi ấy, chàng trai ấy đã mở lời hẹn gặp bạn nữ với 1 lý do bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn được” 2 đứa mình nói chuyện với nhau cũng lâu rồi mà chưa biết mặt nhau, thôi thì sau giờ làm Vinh mời Lập đi ăn tối để biết nhau”. Sau một hồi suy nghĩ, đắn đo, và thấy địa điểm hẹn cũng không xa chỗ trọ của bạn ấy nên bạn cũng nhận lời mời.

Hồi tưởng lại những kỷ niệm này bản thân tôi vẫn thấy nao nao khó tả. Ngày đó, khi chuẩn bị tới giờ hẹn, tôi đang tắm thì nhận được điện thoại của bạn ấy “ alo, trời mưa có đi không bạn?” Dù đang tắm, không biết trời mưa to nhỏ thế nào, tôi vẫn trả lời mình gần tới nơi rồi. Bạn ấy bảo vậy đợi một tí. Nhanh chóng phi ra ngoài thay đồ, rồi phóng xe chạy đi. Ngày đó mà chảnh chọe trả lời mưa thôi hẹn hôm khác vậy là bây giờ chắc vẫn ế, hihi.

Phần hấp dẫn còn phía sau!

Sau khi đến trước con hẻm chỗ trọ bạn ấy mình đợi tí là bạn ấy chạy xe ra, trời lúc này cũng chỉ mưa phùn lất phất. Mình đưa bạn ấy đến một quán ăn mình hay đến. Để đến quán này phải qua cánh đồng, và thiếu ánh điện đường. Lúc đó tôi cũng không để ý vấn đề này!

Sau này nghe vợ kể lại chỉ biết ngồi cười khan. Số là khi đi vào đoạn đường này bạn ấy thấy tối và bắt đầu có cảm giác sợ” Ông này mới hẹn gặp lần đầu mà dẫn đi đâu vào đường tối om!” Khi bạn ấy đang chuẩn bị quay xe chạy về thì thấy phía trước bật xi nhan, nhìn tới trước thì thấy có quán ăn sân vườn sáng sủa bạn ấy mới yên tâm đi tiếp chứ nếu không phải nói là mỗi người một phương. Đúng là cú bật xi nhan định mệnh, hi hi!

Ngày hôm đó, buổi ăn tối gặp mặt rất vui vẻ, thân thiện, và có sự đồng cảm. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất nhiều, như 2 đứa đã quen nhau từ trước. Bất ngờ cái đám đồng nghiệp và bạn bè đến đó nhậu, và chọc ghẹo 2 đứa, tôi cũng đành đưa bạn ấy ra về.

Những ngày sau đó chúng tôi vẫn giữ liên lạc, chuyện trò. Sau một thời gian, tôi cũng ngỏ lời yêu với bạn ấy, cô ấy cũng nhẹ nhàng đồng ý. Chuyện tình của chúng tôi nó nhẹ nhàng thế đó! Nó không lãng mạn xướt mướt như những bộ phim của xứ kim chi.

Quen nhau, yêu nhau, 2 chúng tôi cũng cùng nhau trải qua những thăng trầm trong giai đoạn này, cả công việc và tình cảm. Khi tình cảm đã đông đầy, chúng tôi bàn đến việc kết hôn. Mọi chuyện diễn ra hết sức tự nhiên vậy đó. Không lâm ly, mùi mẫn và cô ấy cũng không đòi hỏi ở tôi điều gì!

Cưới xin là việc cả đời của một người con gái, nên khi chúng tôi nói chuyện với gia đình 2 bên cũng gặp không ít những phản đối và ngăn cấm. Lúc này là lúc cô ấy mệt mỏi nhất, và tôi cũng hiểu được điều đó, tôi càng yêu cô ấy hơn. Nguyên nhân phản đối thì nhiều lắm, nào là phong tục tập quán, quan điểm khác nhau giữa 2 gia đình. Nhưng trước sự kiên trì của 2 đứa, gia đình 2 bên cũng đồng ý. Tôi rất vui mừng và biết ơn bố mẹ, các bác, các cô và các  chú đã vì hạnh phúc 2 chúng tôi mà sắp xếp mọi thứ ổn thoả và tốt đẹp.

Một người con gái yêu mình, chấp nhận đến với mình, phải vượt qua bao nhiêu trở ngại! Mọi người thấy người con gái có tuyệt vời không? Đối với tôi là rất tuyệt vời rồi! Bởi ngày đó, tôi cũng chỉ là một nhân viên quèn mà thôi, không có gì nổi bật cả.

Nhớ ngày đầu lên chơi nhà bạn ấy, đó là vào mùng 3 tết, sau khi cúng xong, gia đình quây quần bên nhau chúc nhau ly rượu đầu năm. Tôi cũng được mời tham gia. Và tất nhiên, hôm đó tôi trở thành tâm điểm của mọi người rồi. Lần lượt, là những cái cụng ly, chào hỏi giới thiệu… kết quả là tôi say lúc nào không biết!

Say thôi thì chẳng có gì đáng nói! Hồi đó tuổi trẻ, cũng vênh mũi tự hào tửu lượng ta đây cũng không đến nỗi nào, ai mời cũng uống, kết quả chạy ra ngoài ôm góc cafe ói đầy góc cafe, rồi vào nhà nằm ngủ luôn tới chiều ! Nghĩ lại thật không biết chui cái mặt đi đâu! Vậy mà cô ấy cũng không giận tí nào. Lần đầu ra mắt nhà gái mà không có ấn tượng tốt chút nào phải không mọi người! Tôi cũng thấy vậy!

Lần thứ 2 lên chơi nhà bạn ấy, tất nhiên tôi sẽ rút kinh nghiệm đợt 1 rồi. Nhưng người tính không bằng trời tính. Lên chơi lần này là vào dịp 30/4, có chúng tôi về, gia đình cũng vui vẻ hẳn lên. Chiều hôm đó, sau khi lai rai mấy ly với mấy người em bà con của cô ấy, mọi người rủ nhau đi lấy mật trong rừng.

Một chuyến đi không bao giờ quên!

khi lên đến nơi lấy mật, chú Thy em bà con của cô ấy đốt hương xông tổ ong mật rừng, khi chú ấy lấy gần xong thì tôi bắt đầu bị ong đốt. Một con, 2 con… sau đó là một đàn ong, quýnh quá tôi hốt một đống lá cafe phủi ong. Rồi tôi bắt đầu chạy, chạy như chưa bao giờ được chạy…,  chạy từ gần đỉnh đồi chạy xuống đồi, gặp phải cái vực cao nhảy xuống không được tôi lại cắm đầu chạy lên. Tất nhiên, lúc này thì luôn có đàn ong thi nhau nó đốt tôi. Vừa chạy tôi vừa gọi “ Thy ơi cứu với”.

Lúc này, Thy đưa được 2 đứa e xuống dưới đường, đốt thêm bó nhang cầm chạy lên đồi tìm tôi. Thấy tôi, Thy tách ngay ½ bó nhang đưa cho tôi quơ đàn ong. Nhờ thế, tôi mới thoát được bầy ong đó. Hai anh em cắm đầu chạy xuống đường, mấy đứa em thì nổ máy chờ sẵn, 2 đứa tôi phi lên xe là cắm đầu chạy ngay. Đốt nhang quơ bầy ong đỡ được rất nhiều nhưng vẫn còn rất nhiều con bay theo không chịu buông tha… Về đến nhà bà con thì mọi người đều kiệt sức vì mệt, 4 anh em đi lấy mật, người lấy thì chỉ bị sơ sơ, còn lại 3 anh em ai cũng bị đốt  tơi tả. Bị ong đốt nặng nhất trong 3 người là tôi, lúc này tôi đã bắt đầu xuống sức, người bắt đầu lã đi.

Tôi vẫn còn nhớ lúc này tôi đang tựa vào tường, bạn gái tôi lúc này nghe tin chạy đến. Cô ấy hốt hoảng, lo quýnh, vì thấy trên mặt tôi toàn là kim châm của ong. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ, ánh mắt ấy, sự quan tâm lo lắng của cô ấy dành cho tôi.

Tối hôm đó,  tôi phải vào viện nằm mất một đêm để cấp cứu vì tôi thấy sức khỏe có dấu hiệu bị suy giảm. Tối đó, bạn gái tôi ở lại viện chăm sóc tôi.

Hai lần lên nhà bạn gái chơi, hai lần để lại ấn tượng không tốt chút nào!  Bạn gái tôi không hề trách mắng, qua mỗi sự việc cô ấy đều quan tâm đến tôi là chính. Tuy những việc trên không vui, không phải là kỷ niệm đẹp, nhưng nó có những dấu ấn tôi không bao giờ quên được . Điều đó làm tôi rất vui, thấy ấm áp trong lòng.

Người phụ nữ ấy, người bạn gái ấy không ai khác chính là vợ tôi, Hồ Thị Lập!

Liên hệ Nguyễn Thế Vinh:
• Địa chỉ:  C18 đường số 15, KDC  HimLam, ấp 4B, Xã Bình Hưng, Huyện Bình Chánh
• Điện thoại : 0938552878 – 0981823289
• Website:http://nguyenthevinh.net

About nguyenthevinh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *