KÝ ỨC KHÔNG QUÊN MỘT THỜI THƠ ẤU

Có lẽ trong mỗi cong người ai cũng có những khoảng lặng, những ký ức không bao giờ có thể quên được. Tôi cũng vậy!

Tôi còn nhớ thời tiểu học gia đình tôi rất nghèo. Ngày đó nhà tôi được đắp bằng đất sét trộn với rơm rạ, một bên tường là bằng gỗ miếng, được xếp lớp đóng thành tường.  Nền nhà là nền đất được cán bằng. Tôi còn nhớ so với các gia đình khác thời điểm đó thì nhà tôi là một trong các hộ nghèo. Thời đó công việc chính của ba tôi là thợ Cưa, cưa các cây gỗ lớn ra thành những tấm ván. Công việc của ba tôi cũng không ổn định, rất bấp bênh bữa có bữa không, mà thu nhập  của ông là nguồn thu nhập chính của nhà tôi.

Má tôi nếu để hình dung về bà tôi có thể nói rằng bà là người phụ nữ thuần việt. Một lòng vì chồng vì con, chi tiêu tiết kiệm, mọi thứ tốt, thứ đẹp đồ ăn ngon luôn nhường lại chồng con. Đến giờ này dù chúng tôi đã trưởng thành bà vẫn như vậy không hề thay đổi. Có chăng má càng ngày càng già hơn, nhiều nếu nhăn xuất hiện hơn trên gương mặt má hơn.

Ngày đó, để kiếm thêm thu nhập má tôi buôn bán thêm gánh xôi gánh chè nhưng cũng không khả quan là bao. Ba tôi ngày đó thì thường say sỉn, về nhà lại hay đánh mấy chị em tôi, và má tôi. Tôi còn nhớ có lần em tôi bị ba tôi đánh một bạt tai đọng máu ở mắt. Nên từ đó trong tôi đã dần hình thành một cảm giác không tốt về ông.

Sau này, tôi không nhớ vì lý do gì, ông thay đổi, ông tham gia vào thánh thất, Nội tôi là theo tôn giáo Cao Đài, đi Thánh Thất mỗi rằm và mùng một, ăn chay mỗi tháng 9 hay 10 ngày. Ông trầm lắng hơn, quan tâm gia đình nhiều hơn. Lúc này, ông cũng đã bỏ nghề cưa, về làm nông trồng trọt mưu sinh. Đây có thể nói là bước ngoặt lớn trong gia đình tôi.

Tuy rằng sau này lớn khôn tôi cũng hiểu được phần nào những hành động của ba tôi khi đó, nhưng trong tôi không bao giờ quên được những trận đòn ngày ấy. Chính vì vậy, Tôi của ngày hôm nay rất dị ứng và căm ghét những hành động bạo lực gia đình, Tôi chưa bao giờ đánh vợ mình. Con tôi, trong thời buổi hiện đại này, tôi cũng đồng quan điểm bố mẹ phải tìm hiểu về cách giáo dục con khoa học hơn, và tôi cực kỳ bài trừ quan điểm thương cho roi cho vọt của ông bà ta ngày xưa. Mà cũng có thể là do chúng ta cố tình hiểu sai câu nói này, theo tôi hiểu, nếu con cái có nghịch phá không ngoan thì ông bà sẽ phạt đoàn roi, cốt sao cho nó chỉ vừa đau, và có thể con cái sẽ sợ mà không tái phạm.

Nhưng có thể nhiều người hay không muốn nói nhiều kẻ cố ý lạm dụng sự trừng phạt này mà đánh cho thẳng tay, đánh cho đã tay hả giận, kết quả là để lại nhiều vết thương trên cơ thể con cháu mình, và cả những vết thương lòng. Hậu quả những đứa trẻ ấy sau này cũng có quan điểm là thương cho roi cho vọt, thế là mỗi lần con sai cũng đằng đứa bé ra đánh hả giận, cho nhớ, cho chừa, và cái vòng luẩn quẩn ấy cứ lặp đi lặp lại.

Chưa kể một số kẻ làm chồng tự cho ta đây cái quyền được đánh vợ. Với câu nói mà chắc ai cũng nghe” Dạy con từ thuở ban thơ. Dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về!”  

Có thể một phần may mắn, tôi sớm nhận ra được những điều không hay, không tốt trong những quan điểm  cổ hủ ấy. Sớm nhận thức được rằng bạo lực gia đình chỉ mang lại những khổ đau, và làm tổn thương người thân yêu của mình. Chính vì vậy, trong tôi dần bài xích các quan điểm, các hủ tục sai lầm trong giáo dục con, trong ứng xử vợ chồng. Và mỗi ngày, tôi cố gắng hoàn thiện mình hơn, không sống theo bản năng, theo cảm tính, cố tránh đi những hành động nóng giận quá mức, không để cho cảm xúc chi phối con người mình.

Đó là một phần ký ức tuổi thơ mà hình thành tính cách tôi bây giờ!

Liên hệ Nguyễn Thế Vinh:
• Địa chỉ:  C18 đường số 15, KDC  HimLam, ấp 4B, Xã Bình Hưng, Huyện Bình Chánh
• Điện thoại : 0938552878 – 0981823289
• Website:http://nguyenthevinh.net

About nguyenthevinh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *