BẠN SẼ LÀM GÌ KHI CON BẠN THÙ DAI

Bé nhà mình nay được 21 tháng tuổi.  Bé rất hoạt bát và hiếu động. Theo như quan sát của mình, giai đoạn này bé đang tập nói và luôn tò mò bắt chước hành động của người lớn. Bé cũng bắt đầu hình thành những tính cách của mình.

Sai lầm của Vợ chồng mình là để bé tiếp xúc điện thoại từ khá sớm. Lúc trước vợ mình ở nhà trông con và lo việc nhà nên nhiều lúc rảnh rỗi 2 mẹ con cùng xem điện thoại chung. Vợ mình cũng hay mở hoạt hình hay mở các chương  trình thiếu nhi trên youtube cho con xem.

Mới đầu, những lúc bận việc nhà, vợ mình cho bé tự chơi. Nhiều lúc bé bị té hay không kiểm soát được bé,  bé bò ra ngoài, nhiều lúc bị té. Nên khi làm việc gì, vợ mình hay mở điện thoại cho bé xem để bé ngồi bên cạnh để dễ trông nom. Dần già, việc này nó trở thành thoái quen của cả 2 mẹ con. Để bé trong tầm kiểm soát, mẹ chọn giải pháp cho bé xem điện thoại, còn bé thành thoái quen thấy điện thoại là đòi xem. Không cho xem là khóc thôi rồi luôn.

Vợ và con gái mình lúc bé 17 tháng tuổi.

Mình bắt đầu nhận thấy vấn đề khi bé bị phụ thuộc vào điện thoại rất nhiều. Sáng ngủ dậy, việc đầu tiên của bé là đi đến nơi vợ chồng mình để điện thoại lấy và đòi xem. Không cho xem là bé khóc rống lên, và việc này tiếp diễn liên tục như vậy. Vợ mình thương con, sợ con khóc lớn rồi bị đau họng này nọ…, nên bé thành thoái quen.

Dần già bé nhận thấy được, việc bé khóc vòi vĩnh như vậy sẽ được như ý muốn nên hầu như việc gì bé cũng đoài cho bằng được, không cho lại khóc.

Mình nhận thấy, nếu tiếp tục như vậy, bé sẽ hư. Mình bảo vợ tuyệt đối không cho bé xem điện thoại nữa. Con có khóc thì dỗ con, không nín thì kệ nó khóc chán thì thôi. Vợ mình thì thương con lắm, không nỡ nhìn con quằn quại nên mới đầu cũng dỗ dành đủ kiểu. Không có kết quả mà trái lại bé thấy mẹ giỗ thì lại càng khóc to hơn, thế nên vợ chồng mình quyết định, hễ bé đoài điện thoại là không cho xem. Bé có khóc thì kệ, không thương không giỗ gì hết.

Thời gian trôi qua cũng được hơn 1 tuần, vợ chồng mình quan sát thấy việc bé ngủ dậy không tìm điện thoại nữa. Tối trước khi đi ngủ không tìm điện thoại nữa. Khi thấy vợ chồng mình, và gì của bé dùng điện thoại, bé cũng không còn quấy, không đoài điện thoại nữa. Lúc này bé đã tự chơi đồ chơi của mình.

Trong nhà, mỗi lúc bé không ngon, mình là người hay la bé. Nên lâu dần, con mình có những biểu hiện không thương ba nó. Bé chỉ thương mẹ và gì của bé. Ở cái tuổi bắt đầu tập nói và hình thành nhân cách của con, mình nhận thấy mỗi ngày là một điều mới mà con mình biểu hiện ra.

Mình nhớ có hôm bé  không ngon, mình bảo con úp mặt vào tường là bé đã khóc lên rồi. Nhưng khóc mà vẫn chưa ngon, nên mình bế lại tường và bắt đứng úp mặt vào tường đó. Bé vẫn đứng úp mặt vào tường nhưng khóc thì càng lúc càng to. Mình mặc kệ, được một lúc Vợ mình lại giỗ, bé hết khóc nhưng vẫn còn ức.

Cảm ơn những người thầy của tôi Nguyễn Thế Vinh

Trong nhà mình là người nghiêm khắc với bé, đa phần bé hư, hay bé muốn vòi vĩnh điều gì mình là người la con, phạt con úp mặt vào tường. Nên đa phần bé có nhiều biểu hiện và thái độ “ THÙ DAI “ như không cho ba bế, không chơi với ba.

Nuôi dạy con là một quá trình, mình không theo chủ nghĩa trước đây của ông bà xưa “ Thương cho roi cho vọt”. Xã hội hiện đại, cuộc sống văn minh, Và con mình cũng sẽ được nuôi dạy theo những phương pháp mới. Con sẽ được lớn lên trong tình yêu thương của ba, mẹ và ông bà, các cô gì chú bác.

Giờ đang phải tìm hiểu giai đoạn này, bé phát triển như thế nào để biết cách trò chuyện với con. Nghĩ phương án, chơi bé con sao cho hết “thù dai” ba nó đây. “ Làm ba khó lắm phải đâu chuyện đùa ”

Nguyễn Thế Vinh Bất Động Sản

About nguyenthevinh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *